Giới thiệu chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh “Trát phấn lên bộ mặt gầy gò” 

Câu chuyện được sưu tầm tại chuyên mục Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tiểu mục Chuyện kể về bác, Cổng thông tin điện tử tỉnh Lâm Đồng:

Tháng 3-1960, hai cán bộ tỉnh Nghệ An (ông Nghị, Phó Trưởng Ty Văn hoá và ông Liên, Bí thư xã Nam Liên) ra Bộ Văn hoá báo cáo và nhận kế hoạch xây dựng Nhà lưu niệm Hồ Chủ tịch và nhà khách ở quê, được Bác cho gọi vào gặp.

Các ông đến thì Bác và Thứ trưởng Bộ Văn hoá Lê Liêm đang chờ. Bác ân cần hỏi thăm các cán bộ ở tỉnh và bà con trong xã, tình hình mùa màng, công tác thủy lợi, rồi nói đại ý: Nam Liên là gọi cho đẹp thế thôi, trước đây là Làng Sen, còn Nam Chung thì gọi là làng Chùa, chứ ai biết Liên, Chung gì đâu. Còn cái nhà của Bác mấy năm qua các chú sửa sang lại, có nhiều cái đúng, nhưng cũng có cái không đúng. Ví dụ như cái thềm bằng đất chứ không phải bằng xi măng. Nhắc đến bộ đồng, Bác hỏi: Nghe nói các chú đã tìm được, làm sao mà biết chắc chắn đó là bộ đồng nhà Bác? Dạ, cũng là nhờ hỏi các cụ phụ lão. Nghe ông Liên đáp, Bác hỏi tiếp: Nghe nói Nam Liên nhiều khách đến thăm phải không? Tưởng là Bác đã đi vào việc, ông Nghị “dạ” thật to, nhưng Bác đã hỏi: “Đường từ Vinh lên Nam Liên bao nhiêu cây số?”. Dạ thưa “13 cây”. Bác nhẩm tính: “Hơn 13 cây, đi xe đạp chậm lắm mất một giờ rưỡi, thì cho đi hai giờ, đi ô tô chậm lắm mất nửa giờ...; sáng đi, trưa về Vinh nghỉ. Đi xe đạp thì đi sớm một chút, trưa cũng về Vinh…”, rồi nói rõ: Đừng bày chuyện xây dựng nọ kia làm gì cho tốn kém của dân!

Đến đây thái độ của Bác rất nghiêm khắc, hỏi dồn dập: “Nghe nói các chú đang xây dựng trong kia phải không?”, “Làm đến đâu rồi?”. “Những cái sai đã sửa chưa?”; “Bây giờ làm gì nữa?”; “Ai cho tiền làm?”; “Ai chịu trách nhiệm làm?”; “Ai ký giấy cấp tiền?”; “Cấp bao nhiêu?”; “Đã tiêu hết bao nhiêu rồi?”…

Thứ trưởng Lê Liêm và hai cán bộ tỉnh trả lời không kịp.

Nghe báo cáo tiền được cấp hơn ba nghìn và đã tiêu hết bao nhiêu rồi, Bác bảo ông Nghị: Còn bao nhiêu trả lại Nhà nước. Thiếu đồng nào chú chịu trách nhiệm bỏ tiền túi ra mà bù nhé! Ba người nhìn nhau, im lặng.

Bác trở lại thân mật, ôn tồn giảng giải: Thôi, bây giờ những vật liệu đã mua rồi, như : vôi, gạch, ngói, đá, sỏi… thời giao lại cho ngành giáo dục làm trường học và ngành y tế làm nhà hộ sinh.

Việc sửa sang nhà Bác, làm nhà lưu niệm, nhà đón tiếp, dứt khoát phải đình chỉ. Các chú muốn cho quê Bác đẹp thì phải xây dựng chung, trước hết là sản xuất phải cho thật tốt, xã viên thật no đủ, đường sá thật sạch sẽ, trồng cây thật nhiều, vừa lấy gỗ, vừa có bóng mát. Các cháu ăn no, có quần áo đẹp, học cho giỏi, thế là ta đẹp chung.

Còn nếu đường sá chật hẹp, các cháu ốm yếu, không được học hành, mà các chú lo tô vàng lên nhà Bác cho đẹp, thì chẳng qua là trát tí phấn lên bộ mặt gầy gò. Việc đó không nên và nhất thiết không được làm.

Câu truyện trên tuy ngắn gọn nhưng Bác đã giáo dục chúng ta rút ra được những ý nghĩa sâu sắc đó là:

Việc sử dụng tiền, tài sản của Nhà nước phải đúng mục đích, hiệu quả phải ưu tiên cho cái chung, cái lớn không được sử dụng mào mục đích riêng, không cần thiết. Trong điều kiện kinh tế còn khó khăn, việc xây dựng phải ưu tiên cho những mục tiêu như trường học, bệnh viện. Cho dù đó là những công trình tuy cũng góp phần làm đẹp cho quê hương nhưng chưa cần thiết và không phù hợp với xung quanh thì không được làm.

Trong thời gian qua, báo chí đã phản ánh lời của Chủ tịch Hội đồng Dân tộc của Quốc hội Ksor Phước:

“Chỉ nói về xây dựng trụ sở, có tỉnh làm rất nghiêm túc, sử dụng hết công năng nhưng có tỉnh xây dựng lộng lẫy như cung điện. Đây là trụ sở phục vụ nhân dân, chứ không phải là nơi du lịch, thăm quan. Xây dựng lộng lẫy gây phản cảm vì dân còn nghèo, tỉnh còn khó khăn”, ông Ksor Phước bày tỏ. Ngoài ra, vẫn còn hiện tượng mua xe ô tô đắt tiền, nhiều công trình lãng phí, báo chí phản ánh, người dân bức xúc nhưng việc xử lý chưa nghiêm.

Quốc hội đã ban hành Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2013, có hiệu lực từ ngày 01/7/2014 càng ý nghĩa hơn trong điều kiện hiện nay qua đó cho chúng ta thấy lời dạy của bác tuy cách đây đã 54 năm nhưng còn rất nhiều ý nghĩa đối với đất nước ta hiện nay, nhất là tình hình biển đông hiện nay khi những con tàu của Trung Quốc ngang nhiên đâm thẳng vào những tàu kiểm ngư của Việt Nam nhỏ bé hơn rất nhiều điều đó nhắc nhở chúng ta cần sử dụng tiền, tài sản của nhà nước đúng mục đích có hiệu quả để góp phần nâng cao sức mạnh của đất nước.

Bản thân tôi là một đoàn viên thanh niên, là cán bộ đoàn khi đọc câu chuyện của bác càng nhận thấy rằng mình cần phải học bác ở mọi lúc, mọi nơi và mọi công việc mình làm. Sống trong một tập thể phải biết vì tập thể của mình mà phấn đấu. Học bác ở việc tích cực tham gia các hoạt động phong trào tùy theo khả năng của mình, cùng các đoàn viên trong chi đoàn luôn luôn đoàn kết, thống nhất bởi theo bác có đoàn kết mới có thành công.

Trong sinh hoạt, trong hoạt động phong trào cũng như trong công việc chuyên môn cần phải tiết kiệm: tiết kiệm tiền bạc, tiết kiệm điện, nước, tiết kiện văn phòng phẩm, tiết kiệm thời gian tăng chất lượng giải quyết công việc.